KHI BẠN CẢM THẤY KHÔNG TRỤ ĐƯỢC NỮA

Ở tuổi 62 (năm 2004), khi những người khác bắt đầu vui thú điền viên, ông mới chính thức nhận giấy phép sản xuất ô tô cho Vinaxuki.

Đến năm 68 tuổi (năm 2010), ông bước lên đỉnh cao vinh quang. Vinaxuki bán ra hàng chục nghìn chiếc xe tải, chiếm lĩnh thị trường nội địa với tỷ lệ nội địa hóa lên đến 40-50%. Lúc bấy giờ, ông thừa sức nghỉ hưu như một đại gia thực thụ.

Nhưng cũng ở cái tuổi gần 70, ông quyết định cược tất cả cho một khát vọng lớn hơn: Sản xuất chiếc xe hơi con 100% “Made in Vietnam”. Ông dốc cạn vốn liếng, đầu tư hơn 900 tỷ đồng vào hệ thống máy móc hiện đại.

Đến năm 71 tuổi (năm 2013), bi kịch ập đến. Khủng hoảng kinh tế khiến thị trường đóng băng, các ngân hàng đột ngột cắt vốn lưu động và đưa Vinaxuki vào nhóm nợ xấu. Chỉ vì thiếu khoảng 200 tỷ đồng vốn lưu động để vận hành khâu cuối, toàn bộ dây chuyền nghìn tỷ che/t đứng. Chiếc xe hơi nội địa đầu tiên nằm đắp chiếu ngay trước vạch đích.

Đến năm 73 tuổi, từ một ông vua, ông gánh trên vai khoản nợ gốc lẫn lãi lên tới hơn 1.600 tỷ đồng. Nhà máy bị niêm phong, hàng ngàn tấn máy móc hiện đại phơi sương gió.

Để trả nợ và giữ lại danh dự, ông bán sạch tài sản cá nhân. Ông từng cay đắng thốt lên:

“Tôi đã phải bán cả 5 căn nhà tại Hà Nội, bao gồm nhà của tổ tiên để lại, nhà của cá nhân tôi và cả nhà của các con… Giờ tôi không còn gì, đến một mét vuông đất cũng không đứng tên mình”.

Đến năm 80 tuổi, người đàn ông ấy trắng tay, sống trong căn nhà khách xập xệ sát cạnh nhà máy bỏ hoang tại Mê Linh, đối mặt với búa rìu dư luận và những lời mỉa mai “ông Huyên khùng”.

👉Nhưng bạn biết điều gì đáng nể nhất không? Ở cái tuổi ngoài bát tuần, mất đi cơ nghiệp cả đời, gánh nợ ngập đầu, ông Bùi Ngọc Huyên chưa bao giờ bỏ trốn, và chưa bao giờ gục ngã về mặt tinh thần.

Ông vẫn miệt mài ngồi viết đề án, vẫn nghiên cứu tài liệu, vẫn đau đáu tìm đối tác để hy vọng một ngày nào đó những chiếc khuôn mẫu rỉ sét kia được hoạt động trở lại. Ông nói: “Tôi làm không phải để giàu, vì nếu muốn giàu tôi đã dừng lại từ lâu rồi. Tôi làm vì cái sĩ diện của nền công nghiệp ô tô Việt Nam”.

Có người thành công rực rỡ rồi đi vào huyền thoại. Nhưng cũng có người thất bại thảm khốc mà vẫn giữ được cốt cách của một con hổ kiêu hãnh.

Đời người chỉ sống một lần. Nếu một ông lão 80 tuổi, mất đi cơ nghiệp nghìn tỷ, bán sạch nhà cửa của ba đời để trả nợ mà vẫn có thể ngẩng cao đầu đối diện với ngày mai…

Vậy thì những khó khăn, những khoản nợ, hay những lần vấp ngã hiện tại của bạn, có thực sự là dấu chấm hết không?

Hãy nỗ lực hết sức, vì bản lĩnh thực sự không đo bằng việc bạn đứng trên đỉnh cao bao lâu, mà đo bằng việc bạn giữ được tư thế nào khi rơi xuống vực thẳm.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top