VUA IRAN CUỐI CÙNG: ĐẸP TRAI, TRĂNG HOA, TÀI SẢN TỶ ĐÔ, 3 HOÀNG HẬU TUYỆT SẮC VÀ KẾT THÚC BUỒN THẢM NƠI XỨ NGƯỜI

Trước khi xuất hiện đại giáo chủ Ali Khamenei, lãnh tụ Tối cao Iran vừa bị bom Mỹ sáth^i, thì Iran có một vị vua cực kỳ nổi tiếng tên là Mohammad Reza Pahlavi (1919-1980). Vua Mohammad trị vì từ năm 1941 đến khi bị Ruhollah Khomeini, nhân vật trung tâm của Cách mạng Hồi giáo Iran, lật đổ năm 1979. Ruhollah Khomeini và Ali Khamenei không có quan hệ huyết thống, nhưng họ có mối quan hệ chính trị và tôn giáo rất chặt chẽ. Sau khi Khomeini qua đời, Ali Khamenei được chọn làm Lãnh tụ Tối cao kế tiếp của Iran.

Nhắc tới Mohammad, người ta nhớ tới hình ảnh một vị vua siêu giàu, điển trai, hào hoa phong nhã gắn với 3 cuộc hôn nhân, 3 hoàng hậu nổi tiếng xinh đẹp và hàng loạt mối tình ngắn ngủi với các mỹ nhân khác.

Năm 1937, Tổng thống Mustafa Kemal Atatürk, trong một cuộc trò chuyện với Mohammad (khi đó là thái tử) đã gợi ý rằng hôn nhân giữa hoàng gia Iran và Ai Cập sẽ mang lại lợi ích cho cả hai quốc gia. Công chúa Fawzia của Ai Cập, con gái của Vua Fuad I, được chọn làm cầu nối cho tham vọng ấy. Ngày 15/3/1939, tại cung điện Abdeen lộng lẫy ở Cairo, Mohammad Reza và Fawzia chính thức thành hôn. Đó là một đám cưới xa hoa, thấm đẫm nghi thức và biểu tượng chính trị.

Thế nhưng cuộc hôn nhân ấy lại không phải là câu chuyện cổ tích. Mohammad Reza và Fawzia chỉ có với nhau một người con gái. Cuộc hôn nhân của họ nhanh chóng bộc lộ những rạn nứt. Thái tử không giấu giếm các mối quan hệ ngoài luồng, thường xuyên xuất hiện trên đường phố Tehran cùng những bóng hồng khác trong những chiếc xe đắt tiền.

Bên cạnh đó, người mẹ đầy quyền lực của Mohammad Reza coi nàng dâu như một đối thủ. Bà thường xuyên làm bẽ mặt Công chúa Fawzia, trong khi chồng bà lại đứng về phía mẹ. Vốn là một phụ nữ trầm lặng và nhút nhát, Fawzia cảm thấy mình lạc lõng, không được mong đợi cũng chẳng được yêu thương. Nỗi khao khát trở về Ai Cập dần trở thành niềm an ủi duy nhất của bà giữa cuộc hôn nhân lạnh lẽo.

Nhiều năm sau, trong cuốn hồi ký “Mission for My Country”, Mohammad Reza thừa nhận rằng khoảnh khắc hạnh phúc duy nhất trong toàn bộ cuộc hôn nhân với Fawzia chính là sự ra đời của con gái họ. Lời thú nhận như tiếng vọng buồn bã của mối lương duyên khởi đầu bằng tính toán chính trị và khép lại bằng nỗi cô đơn của hai con người đứng giữa quyền lực và định mệnh.

Người vợ thứ hai của vua là Soraya Esfandiary-Bakhtiary, một thiếu nữ mang hai dòng máu Đức và Iran, con gái duy nhất của Đại sứ Iran tại Tây Đức. Vẻ đẹp lai cuốn hút cùng xuất thân danh giá khiến bà nhanh chóng lọt vào tầm chú ý của hoàng gia. Ngày 12/2/1951, vua kết hôn với Soraya. Theo thông báo chính thức, Soraya khi ấy 18 tuổi, còn Shah 32. Tuy nhiên, nhiều lời đồn đoán cho rằng bà thực tế chỉ mới 16, một cô gái quá trẻ để bước vào đời sống đầy nghi thức và áp lực của hoàng cung.

Tuổi thơ của Soraya phần lớn gắn liền với châu Âu. Chính vì vậy, dù mang dòng máu Iran, bà lại thiếu sự hiểu biết sâu sắc về quê hương mình. Trong hồi ký cá nhân, Soraya thẳng thắn thừa nhận: “Tôi thật ngốc nghếch, tôi hầu như không biết gì về địa lý, truyền thuyết của đất nước mình, không biết gì về lịch sử, cũng chẳng hiểu bao nhiêu về đạo Hồi.”.

Cuộc hôn nhân giữa vua và hoàng hậu Soraya khép lại vào năm 1958, khi bác sĩ thông báo Soraya không thể sinh con. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn, hoàng hậu cho biết vua không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn và quyết định ấy khiến ông nặng trĩu tâm can.

Sau khi hôn nhân tan vỡ, người ta kể rằng vua dành cho Soraya một tình cảm sâu đậm. Họ được cho là gặp lại nhau nhiều lần sau ly hôn. Soraya sống những năm tháng hậu hôn nhân trong sự sung túc, dù bà không tái giá. Bà nhận khoản trợ cấp hàng tháng khoảng 7.000 USD, một con số đáng kể vào thời bấy giờ. Khi bà qua đời năm 2001 tại Paris ở tuổi 69, cuộc đấu giá tài sản của bà gây chú ý lớn: Một dinh thự tại Paris trị giá 3 triệu USD, nhẫn kim cương 22,37 carat và một chiếc Rolls-Royce, những dấu vết xa hoa còn lại của một đời hoàng hậu.

Sau khi ly hôn lần 2, vua Pahlavi bày tỏ ý định kết hôn với Công chúa Maria Gabriella, con gái của vị cựu vương Ý Umberto II. Tuy nhiên, đề xuất này được cho là đã vấp phải sự phản đối từ Giáo hoàng John XXIII.

Người vợ thứ ba và cũng là cuối cùng của vua Mohammad Reza là Farah Pahlavi. Bà là con một đại úy trong Quân đội Iran. Hai người kết hôn năm 1959. Cuộc hôn nhân này kéo dài 21 năm, cho đến khi vua qua đời và họ có với nhau bốn người con, 2 hoàng tử, 2 công chúa.

Đời sống hôn nhân của vua và hoàng hậu thứ ba không êm đềm vì vua thường xuyên ngoại tình. Cánh tay phải của ông, Asadollah Alam, bị cho là người thu xếp những “cuộc dạo chơi” của vua với các cô gái châu Âu chân dài bốc lửa. Trong nhật ký, Alam thậm chí còn viết rằng nếu không có “những cô gái mắt xanh”, vua sẽ lùng sục “hàng nội địa” thay thế. Theo ghi chép ấy, vua luôn nói rằng ông cần quan hệ TD nhiều lần mỗi ngày, nếu không sẽ rơi vào trạng thái u uất.

Khi hoàng hậu phát hiện các mối quan hệ ngoài luồng của chồng, Alam đổ lỗi cho Thủ tướng còn vua thì nghi ngờ có nội gián. Nhà sử học Abbas Milani nhận xét rằng không ai trong số họ thừa nhận, chính những cuộc ngoại tình trắng trợn của vua mới là nguyên nhân thực sự của vấn đề. Milani cũng viết, Alam nổi tiếng là nịnh thần, ông thường trấn an chủ nhân của mình rằng đất nước vẫn thịnh vượng và chẳng ai trách nhà vua vì chút vui thú riêng.

Ngoài điện ảnh và phụ nữ, vua Iran còn đam mê xe hơi và máy bay. Giữa thập niên 1970, ông sở hữu một trong những bộ sưu tập xe sang và phi cơ lớn nhất thế giới. Nhờ nguồn thu dầu mỏ khổng lồ của Iran thập niên 1960-1970, vua có khối tài sản ước tính hàng tỷ USD. Thế nhưng, quyền lực và xa hoa luôn song hành cùng nỗi bất an. Mỗi chuyến công du của ông đều vấp phải các cuộc biểu tình lớn do Liên đoàn Sinh viên Iran tổ chức. Mohammad sống trong nỗi ám ảnh thường trực về nguy cơ bị ^m sát, và vì thế, ông duy trì một trong những hệ thống an ninh lớn nhất thế giới.

Sau làn sóng biểu tình dâng cao của cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran do Ruhollah Khomeini lãnh đạo, vua Mohammad buộc phải rời Iran ngày 16/1/1979, mở đầu những tháng năm lưu vong đầy bất định. Ông cùng Hoàng hậu lần lượt đi qua Ai Cập, Maroc, Bahamas, Mexico, Mỹ và Panama, luôn sống trong nỗi lo bị dẫn độ. Cuối cùng, ông được Tổng thống Ai Cập Anwar Sadat tiếp nhận. Năm 1980, vua bị ungthư lá lách và nhiễm trùng phát sinh sau ca phẫu thuật đã đẩy sức khỏe của Mohammad Reza Pahlavi vào giai đoạn cuối. Ông qua đời tại Cairo năm 1980, thọ 60 tuổi, khép lại cuộc đời một vị vua từng ở đỉnh cao của xa hoa và quyền lực. Dưới giường bệnh, ông giữ một túi nhỏ đựng đất quê hương, chút Iran cuối cùng bên mình.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top