Một lý do ít ai nói ra khiến người học tiếng Anh bỏ cuộc
Mình đã từng bỏ cuộc học tiếng Anh nhiều lần và mình cũng thấy có rất nhiều người trưởng thành học tiếng Anh rồi bỏ dở giữa chừng. Thật ra không phải vì mình hay họ kém mà vì cách mình đã từng bắt đầu không phù hợp với hoàn cảnh sống của mình.
Một trong những sai lầm lớn nhất của mình trước đó là bắt đầu từ giáo trình thay vì bắt đầu từ nhu cầu thực tế của bản thân.
Học theo giáo trình giống như đi khám bệnh nhưng không nói rõ mình đang đau ở đâu mà chỉ cầm về một tập hướng dẫn chăm sóc sức khỏe tổng quát. Trong đó thì tài liệu có đầy đủ, lời khuyên nào cũng đúng nhưng đọc xong thì cơn đau vẫn còn nguyên.
Đơn giản là vì giáo trình không được xây dựng từ “triệu chứng” của mình. Nó cũng không biết mình đang mất ngủ, đau dạ dày hay kiệt sức vì công việc mà chỉ đưa ra những khuyến nghị chung chung cho một cơ thể tiêu chuẩn.
Giáo trình tiếng Anh cũng vậy. Nó dạy mình rất nhiều chủ đề, rất nhiều cấu trúc nhưng nó không hỏi mình rằng lần gần nhất mình cần dùng tiếng Anh là khi nào.
Trong khi đó, nhu cầu của người đi làm như mình lại rất cụ thể và rất gần gũi để có thể sử dụng được ngay. Không cần nói về những chủ đề xa xôi mà cần tiếng Anh để mở đầu một cuộc trò chuyện với ai đó mà không cảm thấy quá căng thẳng hay tự ti.
Khi học không đúng thứ mình cần, chúng ta vẫn rất chăm chỉ nhưng càng học càng mệt. Không phải vì lười mà vì đang cố chữa bệnh mà không đúng thuốc.
Và vấn đề không phải nằm ở giáo trình hay mình có ý nói giáo trình là sai mà vấn đề nằm ở điểm xuất phát. Giáo trình đi từ kiến thức tổng quát còn người học như mình thì cần bắt đầu từ “triệu chứng” của bản thân.
Qua quá trình quan sát, mình nhận ra người trưởng thành học rất khác trẻ em. Họ học không phải vì tò mò hay vì nghĩa vụ mà học để giải quyết vấn đề. Và khi việc học không trả lời được câu hỏi “nó giúp tôi vượt qua tình huống nào”, họ sẽ dừng lại dù trước đó có quyết tâm đến đâu.
Nếu bạn chưa có mục tiêu học tiếng Anh rõ ràng thì cũng đừng ép bản thân phải có một kế hoạch lớn lao gì quá mà hãy bắt đầu từ điểm nào đó đang vướng mắc của bạn như: Lần gần nhất bạn cần tiếng Anh là khi nào, bạn đã không nói được câu gì hay bạn đã phải im lặng ở đâu…
Khi một điểm khó khăn được gỡ ra, bạn sẽ thấy mình tiến lên từng chút y như lúc cơn đau được chữa kịp thời.
Với người đi làm như mình hay bạn có lẽ thứ giữ chúng ta ở lại với tiếng Anh không phải là quyết tâm dài hạn hay cao siêu mà là cảm giác mình đang học đúng thứ mình cần.
